Chiến lược kinh tế VC đang phá sản Trần nguyên Thao Với tiêu đề “Việt Nam: Từ anh hùng trở thành số không” trên tạp chí The Economist hôm 31tháng 3 nhận xét rằng, chỉ vài năm trước đây, Việt Nam là một trong những nước đang phát triển hút tầm ngắm của cả thế giới, vậy mà hôm nay Việt Nam lại tụt hậu thê thảm. Trong đó, bài báo chỉ ra lạm phát của Việt Nam xếp hàng cao nhất Châu Á, hàng ngàn doanh nghiệp bị phá sản, giá bất động sản lao dốc và hàng loạt doanh nghiệp Nhà nước chới với vì những khoản nợ xấu. Qua cách đánh giá của bài báo, người ta nhận thấy một Việt Nam với những thay đổi đột ngột theo chiều hướng xấu đi, mặc dù, giới lãnh đạo đã thấy được điều đó, nhưng đi từ sự nhận thức cho đến phải làm gì là quãng đường quá xa, vì quyền lợi trong kinh doanh và quyền lực trong chính trị phải chăng vẫn luôn đi kèm? Ông Kent Atkinson, giám đốc Grant Thorton thừa nhận, thật không vui khi thấy xu hướng niềm tin doanh nghiệp ở Việt Nam không cùng chiều với cải thiện của thế giới, các hoạt động hỗ trợ vốn vay, tình trạng thiếu lao động kỹ năng, quan liêu và đặc biệt là khả năng tiếp cận tài chính vẫn là những rào cản đối với niềm tin doanh nghiệp tại Việt Nam. Cam kết đầu tư trực tiếp của nước ngoài giảm từ 19,9 tỷ đôla (2010) xuống 14,7 tỷ đôla (2011). Số công ty nước ngoài toan tính rời khỏi Việt nam nhiều hơn số định đến. Nghiên cứu hàng năm của Ngân hàng Thế giới về “làm kinh doanh” tiếp tục hạ điểm của Việt Nam. Báo cáo năm 2012 xếp Việt Nam đứng hàng 98 trên tổng số 183 nước, giảm 11 bậc so với năm 2008. Ngân Hàng Phát Triển Á Châu (ADB) một lần nữa hạ dự báo tăng trưởng GDP năm 2012 của Việt Nam xuống mức 5,7%, sau các mức 6,3% của năm ngoái. Như vậy, mức dự báo này của Việt Nam thấp hơn so với các nước láng giềng như Lào, Campuchia, Indonesia, Miến Ðiện. Tổng Cục Thống Kê VC vừa công bố, tăng trưởng kinh tế của quý 1 năm 2012 chỉ có 4% ! Phòng Thương Mại Công Kỹ Nghệ VN thực hiện cuộc khảo sát hôm 13 tháng 4 cho thấy, 87% số người được hỏi đã trả lời kinh tế thị trường là ưu việt, và chỉ 7% ủng hộ mô hình kinh tế nhà nước. Bóng ma “Vinashin” Thanh tra Chính phủ sau khi tiến hành 25 cuộc điều tra chỉ trong ba tháng đầu năm 2012, đã khám phá hàng loạt các đại doanh nghiệp nhà nước như Tập đoàn Sông Ðà, Tập đoàn Dầu Khí Việt Nam (PVN), Tập Ðoàn Ðiện Lực Việt Nam (EVN), Tập Ðoàn Viễn Thông Quân Ðội, Ngân Hàng Nông Nghiệp Nông Thôn... bị phát hiện "sai phạm kinh tế" lên đến 30.720 tỷ đồng, tương đương 1.5 tỷ đôla. Còn quan chức gây ra những sai phạm ở cấp thấp thì lại được chuyển lên chức vụ cao hơn là một hiện tượng “tương đối phổ biến” tại VN. Trong số các đại doanh nghiệp nói đến ở đây, hẳn ám khi Vinashin đang chờn vờn ngay main loby một vài nơi rồi. Từ cuối 2011 đến nay, nhiều công ty quốc tế chuyên thẩm định mức độ đáng tin cậy trong kinh doanh ở các nước như Fitch Ratings, Standard & Poors và Moody’s Investors Service, đã hạ điểm tín nhiệm của Việt Nam xuống. Còn theo báo Wall Street Journal, sự kiện công ty quốc doanh Vinashin vỡ nợ, và nhiều công ty quốc doanh khác làm ăn thua lỗ vô tội vạ là nguyên nhân gián tiếp của sự mất giá đồng bạc, đẩy mức lạm phát có lúc lên đỉnh 23% như hồi tháng Tám 2011. Ngoài lạm phát và đình công (987 cuộc năm 2011 so với 541 cuộc năm 2007), doanh nghiệp nước ngoài còn nói tới điều kiện đường xá kém tại các khu công nghiệp gây khó khăn cho vận tải hàng hóa và tình trạng cắt điện luôn xẩy ra làm trở ngại sản xuất. Qua đó, những kết luận cho thấy vốn đầu tư nước ngoài vào Việt Nam bị giảm sút và Ðảng Cộng sản Việt Nam gắn quá chặt với những nguyên tắc của mình khiến nền kinh tế suy sụp. VN có tới 10 triệu người đang độ tuổi lao động mới thất nghiệp. Thu nhập bình quân của người Việt thua Tân Gia Ba 158 năm, Thái Lan 95 năm, Nam Dương 51 năm. Số liệu này do chính Thời Báo Kinh Tế Saigon nhìn nhận. Theo Saigon Times Online, ông Tomoyuki Kimura, Giám đốc ADB Ngân hàng phát triển châu Á tại Việt Nam cho rằng, hệ lụy của vòng xoáy chống lạm phát, chống suy giảm kinh tế mà Việt Nam phải đối mặt trong suốt năm năm qua là hệ lụy của đầu tư của doanh nghiệp nhà nước, và đầu tư của nhà nước quá lớn nhưng không mang lại hiệu quả tương xứng. Ðó chính là gốc rễ của vấn đề mà Việt Hiệp hội chế biến và xuất khẩu thủy sản (VASEP) cho biết, nhiều mặt hàng thủy sản có nguy cơ bị cấm ở các thị trường quan trọng như Nhật Bản, Hoa Kỳ và EU. Việc này xẩy ra sẽ gây thiệt hại cho VN mỗi năm ít nhất 6 tỷ Mỹ Kim. Chỉ riêng thị trường Nhật Bản, mỗi năm nhập khẩu gần 600 triệu đô la, chiếm gần 30% thị phần tôm của Việt Nam, đã có 132 cảnh báo đối với thủy sản của Việt Nam. Cơ quan kiểm tra nhập khẩu thuốc và thực phẩm Mỹ FDA cho biết sẽ kiểm tra chặt chẽ chất kháng sinh Enrofloxacin trong tôm, có xuất xứ từ Việt Hỗ trợ cho doanh nghiệp VN, từ Hà Nội, ông Bùi Kiến Thành, chuyên gia tư vấn tài chánh của chính phủ nói, dù lãi xuất có hạ, nhưng doanh nghiệp vẫn phải trả lời đến 21%, lại còn phải “bôi trơn” các cấp, để mua lấy dễ dàng trong việc làm ăn :“Ở Việt Nam, chuyện tham nhũng, đưa phong bao, phong bì, là phổ biến, có lẽ tới 100%. Không làm việc gì mà không có bôi trơn, cho tiền cho bạc mọi cấp, những con số thống kê đưa ra 61%, không hoàn toàn chính xác đâu. Các chi phí hối lộ, làm cho giá thành sản phẩm và dịch vụ lên cao hơn, có thể nói là từ 5% tới 10 hay 20%. Như vậy doanh nghiệp Việt Nam gặp khó khăn, không cạnh tranh được với các doanh nghiệp khắp thế giới. Doanh nghiệp ở Singapore, Ðài Loan, Ðại Hàn, Nhật Bản hay những nơi khác không có chi phí quan hệ như vậy, không bị tham nhũng, tự nhiên giá thành sản phẩm của người ta thấp hơn, hàng hóa dễ cạnh tranh hơn”. VC độc quyền vàng Ðầu tháng 4, Việt Nam xôn xao về nghị định số 24, có hiệu lực từ 25 tháng 5, Nhà nước dành độc quyền sản xuất vàng miếng, xuất khẩu vàng nguyên liệu và nhập khẩu vàng nguyên liệu để sản xuất vàng miếng. Theo quy luật mới, nơi buôn bán vàng phải có vốn từ 100 tỷ đồng trở lên. Riêng đối với các tổ chức tín dụng thì phải có vốn từ 3000 tỷ đồng trở lên. Bên cạnh đó, muốn kinh doanh vàng miếng phải có hơn hai năm kinh nghiệm mua và bán vàng, trong hai năm liên tiếp có số thuế nộp cho chính phủ mỗi năm từ 500 triệu hoặc hơn và phải có giấy chứng thực của Cơ Quan Thuế Vụ, có mạng lưới chi nhánh hoặc địa điểm kinh doanh ở ba thành phố trực thuộc trung ương. Ông Trương Công Nhơn, phó tổng giám đốc Vàng bạc đá quý Sài Gòn (SJC) đánh giá: “Ðây là bước ngoặt trong thị trường vàng Việt Năm ngân hàng được Hanoi cho vào “băng làm ăn” đầu tiên trong vụ vàng lá này : Á Châu (ACB), Xuất nhập khẩu Việt Nam (Eximbank), Sài Gòn Thương Tín (Sacombank), Ðông Á (DongA Bank) và Kỹ thương (Techcombank) cùng công ty SJC . Các tổ chức tín dụng này sẽ trở thành nhóm quyền lực nhất nước về vàng và quý kim tại VN từ tháng tới. 10 ngàn cửa hàng vàng muốn tồn tại, lại phải tốn mớ bạc đút lót để được cho làm tay em của các ngân hàng trong băng nói trên. Kẻ cướp tiếp tục lừa dân Khi Cộng đảng thu tóm hết vàng, dân chỉ còn giữ “chứng chỉ vàng” thì Hanoi tha hồ chuồn vàng ra ngoại quốc như từng làm hai năm liền vừa qua. Theo đó, đài BBC thuật bài viết của phóng viên Ben Bland : Giữa lúc cảnh kinh tế trong nước gặp nhiều khó khăn, đặc biệt là đà thâm hụt thương mại khó có dấu hiệu thuyên giảm, Việt Nam vẫn gián tiếp giúp Thụy Sỹ đạt kỷ lục thặng dư trong tháng Năm. Thời báo kinh tế Financial Times (FT) đăng bài của Ben Bland tả rằng trong tháng Năm 2010, Thụy Sĩ đã nhập khẩu 21 tấn vàng chủng loại trang sức từ Việt Nam, có trị giá 921 triệu Franc Thụy Sỹ. Báo FT thuật, năm 2010 và 2011 Cục Hải quan Thụy Sỹ cho hay, Việt Nam đã xuất gần 115 tấn kim loại quý vào Thụy Sĩ, hầu hết dưới dạng sản phẩm làm từ vàng, thu về 4,5 tỷ franc Thụy Sĩ. (BBC 29/3/2011). Khỏan tiền to lớn này hiện nằm đâu thì không ai biết. Tháng 2 năm 2011, Hanoi ra lệnh cấm buôn bán vàng lá, 14 tháng sau, nghị định 24 ra đời dành cho nhà nước độc quyền như dẫn nhập nói trên. Nhiều chủ tiệm vàng nhận xét : dân chúng không tin đồng tiền VC, nên phải cất giữ vàng. Việc này có trong lòng dân từ rất lâu rồi. VC bầy ra cách kiểm soát vàng, chắc chắn dân sẽ tìm ra lối thoát để cưỡng lại những gì nhà nước đang áp đặt. Một trong những cách là vận hội tương lai thị trường chợ đen sẽ mở ra “cánh cửa mới” trong đó vàng lá sẽ biến tướng thành vàng nữ trang đa dạng. Theo báo Dân Trí thuật lại hôm 21 tháng 2 vừa qua, ngay trong thời gian nghị định 24 còn trong thai nghén, chuyện chợ đen vàng đã âm thầm diễn ra, chỉ riêng tiệm vàng Hoàng Khiêm ở huyện Ðầm Dơi, tỉnh Cà Mâu, 7 tháng liên tục, mỗi tháng đã bán ra cho công chúng 1 tấn vàng. Sự kiện đột biến này khác với bình thường đến 1000 lần. Việc này được chính Thuế Vụ địa phương bao che. Ông Huỳnh Bửu Sơn, nhân viên cao cấp giữ chìa khóa kho vàng và tiền đồng của Ngân Hàng Quốc Gia trước 1975 vừa tiết lộ trước công luận : tháng 6 năm 1975, sau khi VC cưỡng chiếm Miền Nam, VC ra lệnh mở kho vàng, bạc để kiểm kê, có chứng kiến của các đại diện VC, một trong những người ông Sơn còn nhớ tên là Hoàng minh Duyệt, chỉ huy phó đơn vị tiếp quản Ngân Hàng Quốc Gia. Cuộc kiểm kê được ông Sơn mô tả là rất chi tiết. Kết quả đã ghi trong biên bản. Tiền đồng và 1234 thỏi vàng, bằng 16 tấn vàng vẫn còn nguyên. Hồi đó, VC cho báo chí loan tin 16 tấn vàng trong kho bạc đã bị TT Thiệu đem theo lúc di tản. Tại sao VC cho loan tin mất vàng thì ai cũng biết. Tham nhũng trong Cộng Ðảng trở thành bất diệt sẽ tạo ra cảnh phe nhóm quyền lợi đấu đá nhau, đưa đến nhiễu loạn trong xã hội là những yếu tố nội tại yểm trợ đắc lực cho cao trào đấu tranh đòi công lý của hàng trăm ngàn dân oan ngày một dâng cao như mọi người đang thấy . . . sẽ đương nhiên trở thành lực đẩy chế độ tàn ngược Hanoi sụp đổ. TNT, Apr 17 Posted on 20 Apr 2012
Bão giá đã quần quận ập tới. ÐỢT LẠM PHÁT MỚI ÐE DỌA VN ? 150 ngàn doanh nghiệp sắp phá sản Trần nguyên Thao Một đợt lạm phát mới có khả năng đe dọa Việt Nam sau một loạt biến động dồn dập trong nền kinh tế, và quỷ thuật đàn áp chính trị do chính Hanoi gây ra. Giá xăng dầu vừa tăng 10%, thì đến lượt giá điện tăng 5%. Theo sau là bão giá ập tới quần quận bao phủ cảnh điêu linh, thống khổ lên cuộc sống dân lành. Trên 150 ngàn doanh nghiệp sẽ đi vào đình đốn hay phá sản. Trong khi đó, nhằm đàn áp mọi tiếng nói sự thật, chân chính, Hanoi kiểm soát gắt gao hệ thống thông tin trên mạng, gia tăng trấn áp, hành hung, khủng bố mọi thành phần dân chúng. Các sự kiện này làm cho các nhà quan sát tin rằng cách thức Vẫn khó vay tiền Năm ngoái, xảy ra 857 cuộc đình công chỉ trong 11 tháng, trung bình mỗi tuần có 16 cuộc đình công. Ðây là con số mà ông Nguyễn thiện Nhân, Phó Thủ Tướng VC nói là “nếu còn gia tăng các cuộc đình công nữa thì rất đáng lo ngại”. Cả nước có hơn 620.000 doanh nghiệp có giấy phép nhưng thực tế chỉ có khoảng 290.000 doanh nghiệp còn hoạt động. Con số mới nhất được phòng Thương Mai Công Nghệ loan báo, năm 2011, gần 79 ngàn doanh nghiệp bị đóng cửa, đưa đến nạn thất nghiệp cao, xã hội rơi vào nhiễu loạn như mọi người đều thấy. Ðể gỡ rối tình thế này, Ngân hàng Nhà Nước (NHNN) hạ lãi xuất huy động từ 14% xuống còn 13% , và thêm rằng cứ 3 tháng sẽ hạ thêm 1 điểm. Lãi xuất NHNN cho Ngân Hàng Thương Mại (NHTM) vay từ 15% xuống còn 14%. Tuy việc hạ lãi suất cho vay được công bố rộng rãi nhưng thực tế không phải ai cũng tiếp cận được với mức lãi suất thấp. Ða phần các ngân hàng đều cho biết vốn ưu đãi chỉ dành cho một số đối tượng nhất định, và chỉ chiếm khoảng vài phần trăm so với tổng doanh nghiệp cần vốn. Chỉ khách hàng thân thuộc hay doanh nghiệp nhà nước mới có hy vọng nhận được mức lãi suất từ 18 -18.5%/năm, thấp hơn so với tháng trước khoảng 1-1.5 %. Ngoài ra, những doanh nghiệp nào làm ăn hiệu quả và biết “mặc cả” thì mới được ngân hàng xem xét cho vay ở mức thấp hơn mức cũ. Nếu doanh nghiệp không có thắc mắc thì ngân hàng sẽ “ngậm miệm ăn tiền” vẫn tính cho doanh nghiệp lãi suất cao theo hợp đồng vay đã ký từ trước. Nhiều doanh nghiệp sau khi mượn được tiền ra khoải ngân hàng, tính chung các khoản “lót tay” khác, thì lãi xuất lên đến 25% mỗi năm. Lãi xuất dành cho doanh nghiệp các nước trong vùng quanh VN chỉ từ 4% đến 6% . Như vậy làm sao hàng hóa VN cạnh tranh được với sản phẩm cùng loại của các nước khác. Dân vẫn không tin ngân hàng VC Nhận xét trên của các chủ ngân hàng cho thấy, rõ ràng dân chúng rất dè chừng trong việc bỏ tiền vô ngân hàng để lấy lời 13% mỗi năm, khi mà lạm phát đang ở mức 17.24%. Mặt khác, không ai dại gì gửi hàng trăm triệu đồng hay hơn thế trong ngân hàng mà mức bảo hiểm được nhà nước ấn định hiện không hơn 50 triệu đồng cho mỗi tài khoản, tương đương gần 70 tô phở bò Côbê đang bán với giá mỗi tô $35 Mỹ kim tại Hanoi ! Không huy động được tiền từ dân chúng, Cuối cùng, “liều thuốc” của NHNN đưa thêm tiền đồng vào thị trường thu lại ngoại tệ, hạ lãi xuất huy động 1 điểm chẳng những không giúp được gì nhiều cho doanh nghiệp; mà lại làm nên một đợt lạm phát mới đe dọa trở lại đời sống dân chúng.
|
|
|
Vật giá leo theo xăng dầu
Ngay sau khi xăng, dầu và điện tăng giá, các loại hàng phải vận chuyển từ xa và phương tiện giao thông, tăng giá theo ngay đợt đầu. Riêng các loại hàng tươi như thịt, cá tăng giá rất mạnh. Ðây mới chỉ là đợt tăng giá sơ khởi. Thông thường, sau mỗi đợt bão giá, dân lành phải hứng chịu hậu họa rất lâu dài.
Hà Nội,
Giá xăng tăng, kết hợp giá sữa, giá gas, giá điện tăng, nếu một người có thu nhập ổn định với mức lương 4 ��" 5 triệu đồng/tháng sẽ rất vất vả trong việc cân đối giữa các khoản ăn uống ��" đi lại ��" học hành ��" khám chữa bệnh… cho vừa thu nhập.
Ngành vận tải ở khắp nước đã thông báo tăng giá cước phí. Tăng giá nhanh và sớm nhất là “dịch vụ vận chuyển bình dân” như xe ôm, xe lôi, tải nhỏ… Tại bến xe Miền Ðông, xe ôm tăng giá (20 % -25%) giao động từ 5.000 ��" 8.000 đồng/km (giá cũ), đã tăng lên 6.000 ��" 10.000 đồng/km. Hiệp hội Taxi Saigon cho biết, các hãng taxi đã thống nhất tăng giá từ 500 ��" 1.500 đồng/km. Thời gian tăng đã bắt đầu từ ngày 12 tháng 3. Các hãng xe đò liên tỉnh chất lượng cao đang cố gắng cầm cự và “nhìn mặt nhau” chứ chưa dám tăng giá vé vì sợ mất khách. Tuy nhiên, tại bến xe Miền Ðông, một số doanh nghiệp nhỏ, có số lượng xe ít, đã thông báo điều chỉnh giá vé cước vận tải, trong đó các tuyến về miền Trung, miền Bắc đã áp dụng mức giá tăng khoảng 5-10% cao hơn giá cũ.
Ðàn áp Internet = trì trệ kinh tế
Các báo mạng trước đây đặt trong tâm theo dõi các biến cố chính trị. Nhưng gần đây, báo mạng theo dõi rất sát các động thái của chính ông Thủ Tướng VC Nguyễn tấn Dũng và các tay đầu sỏ trong Cộng Ðảng về sự giầu có, xa hoa của họ. Ông Dũng còn bị phanh phui trong việc “cài” các con vào các chức vụ then chốt trong Cộng Ðảng, chính phủ và ngành tài chánh. Ðồng thời cộng đồng mạng còn theo sát chương trình tái cấu trúc doanh nghiệp nhà nước và ngân hàng. Kêu gọi dân chúng rút tiền khỏi các ngân hàng, là cách bao vây kinh tế Cộng đảng. Chính vì vậy mà
Bênh vực cho quyền lên tiếng của dân chúng, tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) đã xếp Việt
Dù Hanoi đàn áp, kiểm soát ngặt nghèo internet, các công dân mạng vẫn tiếp tục lên tiếng mạnh mẽ và thu hút công chúng. Nhất là ngày càng có thêm người trẻ sử dụng thành thạo các phương tiện thông tin tân tiến, tình nguyện dấn thân làm truyền thông đại chúng.
TNT Mar 19
Nhân vụ Ðoàn văn Vươn,
DIỆT GIẶC MÁC-LÊ-HỒ
Nguyễn Mai
Vụ Cộng sản dùng bạo lực đoạt lại đất đã được Cộng sản (CS) giao cho một gia đình nông dân làm rẽ như tá điền để nuôi tôm cá, đã bị tá điền chống cự dữ dội - vụ chống cự bùng lên như phát súng lệnh, thức tỉnh tinh thần quật khởi trong dân chúng để chống lại chế độ CS bạo tàn ghê tởm. Tá điền ở đây là gia đình ông Ðoàn văn Vươn, và em sống tại Cống Rộc, huyện Tiên lãng, tỉnh Hải phòng.Ông và em trai đã bị CS bắt và tống giam.
Lời nói của bà Hiền đã rõ ràng: CS là một thảm họa.
Trước khi đọc những dòng dưới đây, xin đọc mấy câu “danh ngôn Cộng sản” để khỏi ngỡ ngàng khi chứng kiến người Cộng sản có thể uống máu người…như uống nước cam”
- Tư tưởng cách mạng bạo lực là nền nếp của toàn bộ học thuyết Mác-Ănghen. (Lênin toàn tập, tập 33, trang 27).
- Chúng ta cần một chính quyền không gì lay chuyển nổi, cần đến bạo lực và cưỡng bách. (Lênin toàn tập, tập 33, trang 135).
Khai Quật Gố Rễ Thảm Họa
Do đâu mà đất nước Việt nam (VN) phải gánh chịu một thảm họa ghê gớm đến thế, và ghê gớm không phải cho một đời này mà nếu không tuyệt diệt được nó thì nó sẽ ngự trị đời đời trên đầu trên cổ dân tộc VN.
Nguyên là, có một viên tri huyện, trong cơn say rượu, lỡ đánh chết một viên cai tổng, rồi bị cách chức và bị phát vãng đi Nam kỳ thay vì ngồi tù. Người con, tên là Nguyễn tất Thành, 20 tuổi, bơ vơ, không trở về quê nghèo với mẹ, với em vì chắc biết mẹ cũng chẳng nuôi nổi mình, rồi lang thang xuôi Nam.Vào Sài gòn, không tìm đến thăm bố mà lần đền bến tàu kiếm việc, và được một tàu buôn thuê làm lao công.
Công việc dưới tàu thì quá vất vả nặng nhọc, đối với một kẻ chưa hề bao giờ làm việc lao động, cho nên, sau khi tàu cặp bến Mạc- xây, Thành bỏ lên bờ. Trở lại tàu thì sợ việc nặng mà tìm việc mới thì không chắc được, Thành bèn làm ngay lá đơn gửi lên Tổng thống Pháp, xin học trường bảo hộ.Nếu được học trường này thì không những được nuôi ăn sung sướng, lại nhàn hạ và học xong được làm quan trong chế độ Bảo hộ.Khốn nỗi đơn Thành bị bác.Nguyên do: trường Bảo hộ chỉ thâu nhận học trò Việt để dạy làm công chức trong guồng máy của Ðế quốc thực dân, với điều kiện phải là con quan chức đã hợp tác tốt với Pháp. Bố Thành tuy làm quan chức nhưng lại không tốt vì đã phạm tội và bị cách chức. Thế là Thành bơ vơ, không biết nương tựa vào đâu, bèn lên Ba lê, tìm đến cụ Phan chu Trinh xin nương náu. Cụ Phan biết bố Thành từ trong nước. Biết con đã được cụ Phan giúp đỡ, bố Thành khuyên con phải nghe lời dạy của cụ Phan. Bố Thành gửi gắm vì biết cụ Phan là người yêu nước chân chính, sau những cuộc đấu tranh trực diện với thù, như chống thuế bị thất bại, nên quay qua chủ trương ôn hòa “Khai dân trí-chấn dân khí-hậu dân sinh. Ðừng dùng cái lối nương náu ngoại bang để rung chuông gõ trống, thì quốc dân vẫn nguyên là con ngựa, chỉ thay người cỡi mà thôi.” Ở với cụ Phan, Thành được biết cụ vẫn thỉnh thoảng cùng luật sư Phan văn Trường viết bài đăng báo chống Pháp và thường đến Bộ thuộc địa đưa đề nghị cải cách ở VN. Thê mà trong lòng Thành thì đang sục sôi mối thù Thực dân Ðế quốc từ sau vụ bị bác đơn xin học với Pháp và đẩy Thành tới cảnh ở đậu ăn nhờ nhục nhã. Vì mối hận này Thành nuôi mộng quyết phải rửa nhục bằng sự phục thù. Do đó Thành không nghe lời bố và sau khi cụ Phan giúp xin cho một chỗ làm “sửa hình đã chụp” tại một tiệm hình, Thành ra ở riêng. Từ đó Thành mò mẫm tìm đến các đảng phái của người Pháp mà Thành nghe nói họ cũng chống cả chế độ Ðế quốc Thực dân. Cuối cùng Thành trở thành đảng viên đảng CS Pháp.
Theo CS Quốc Tế, Chống Quốc Gia Dân Tộc
Thế rồi trong một buổi gặp gỡ Thành được một đồng chí người Pháp đưa cho đọc một bài đăng trên tờ báo tiếng Pháp, đó là bài “luận thuyết của Lênin về vấn đề dân tộc và thuộc địa”
Theo lời Thành sức học tiếng Pháp của y chỉ mới lỏm bỏm, dù vậy Thành cố đọc. Ðến năm 1960, khi đã là chủ tịch Việt cộng (VC) Thành ghi lại việc đọc bài báo đó như sau.” Luận cương của Lênin làm cho tôi rất cảm động, phấn khởi, sáng tỏ, tin tưởng biết bao.Tôi cảm động đến phát khóc lên. Rồi Thành kể y như một tên phường chèo. “Ngồi một mình trong buồng mà tôi nói to lên như nói trước quần chúng đông đảo: Hỡi đồng bào bị đọa đầy đau khổ đây là cái cần thiết cho chúng ta, đây là con đường giải phóng chúng ta!.Từ đó tôi theo Quốc tế thứ III.” Cuối bài Thành kết luận “Chủ nghĩa Lênin chẳng những là cái cẩm nang, không những là cái kim chỉ nam, mà còn là mặt trời soi sáng con đường đi tới thắng lợi cuối cùng” (Hồ chí Minh tuyển tập trang 228-9). Thật là một lời phét lác rồ dại. Chỉ mới đọc một bài báo ngoại ngữ nói về một vấn đề chính trị phức tạp, hiểu bài báo bằng một trình độ ngoại ngữ lõm bõm, lại chưa từng nghe nói trên hoàn cầu đã có nước nào nhờ luận cương Lênin mà đã được giải phóng khỏi ách thực dân đế quốc, thế mà Thành quả quyết đây chính là lá buà linh nghiệm nhất để giải phóng VN. Nhưng có thể nào lá bùa đó linh nghiệm như thế ? Thành trả lời” Với phương pháp khéo léo của mình Lênin đã lay động được quần chúng nhân dân chưa giác ngộ và lạc hậu nhất trong các nước thuộc địa!” (HCM tt, tr 36-7 và 229). Thì ra thế cái bí quyết khiến cho luận cương của Lênin trở nên linh nghiệm là ở chỗ phù phép“ treo đầu dê, bán thịt chó”, nói nôm na là lừa đảo, điêu toa, phỉnh gạt, dụ dỗ những đám dân chúng ngu dốt chưa có chút hiểu biết nào, và dại dột, dễ tin ,để nhắm mắt đi theo mà không biết là đi vào chỗ chết, làm lợi cho phường lưu manh. Chính Thành phải biết như vậy, biết luận cương Lênin chỉ là một sự lừa bịp. Nhưng Thành đang mơ ước trả thù Thực dân mà trả thù Thực dân thì phải có quyền lực, Thành lại đang ấp ủ cơn say điên quyền lực, cho nên sung sướng tìm thấy ở luận thuyết và phương pháp Lênin là giải pháp hữu hiệu nhất để áp dụng trong đại đa số quần chúng VN, là quần chúng mà về nhiều phương diện, được sắp vào bậc nhất thế giới : lạc hậu , nghèo đói, vô học, mờ mịt về mọi sự ở ngoài bờ lũy tre làng. Vì vậy, đọc luận cương, Thành tuy chỉ hiểu lơ mơ thế mà Thành mừng đến phát khóc là phải ! Chỉ khốn nạn thay cho dân VN vì sốt ruột, vì nhẹ dạ, vỉ cả tin “ kẻ đi xa về dễ nói phét” cho nên đã sa vào lưới bịp mà nên nông nổi cho đến nay.
Nhưng chót hết, có một điều quan trọng nhất đã ghi trong luận cương mà Thành, vừa đọc xong đã mừng đến phát khóc, điều này quan trọng đến sinh mệnh của dân tộc và quốc gia VN, mà đến khi Thành đã thành Hồ chủ tịch VC, vẫn che giấu ! Luận cương của Lênin được in lại trong “ Lênin toàn tập, tập 41, từ trang 198 đến trang 206, chia thành 12 đoạn, và câu quan trọng nhất là “ trong tình hình quốc tế hiện nay, đối với các dân tộc phụ thuộc và nhỏ yếu, quyết không có con đường cứu vãn nào khác ngoài con đường liên minh các cộng hòa xô viết”. Ðiều này có nghĩa nếu VN theo chủ nghĩa CS, thì VN sẽ trở thành nước theo xã hội chủ nghĩa , và VN sẽ là môt thành phần trong liên bang khổng lồ do Lênin lập ra Quốc tế CS III, năm 1919, thường gọi là Ðệ tam quốc tế, tức Quốc tế phải lập đi lập lại đến lần thứ ba, quốc tế này, bao gồm các cộng hòa trong Liên bang các cộng hòa xô viết thế giới. Cái liên bang đó là đế quốc Nga, gọi tắt là Liên xô do Lênin, rồi sau đó là Staline cầm đầu. Staline là kẻ mà sau khi LX giẹp bỏ chế độ CS, cả nước Nga lên án là một con quỉ.
Về phần Thành, tiếp tục sống ở Pháp với hết kế sinh nhai từ ngành sửa hình đến lao động trên các tàu chở hàng, rồi lại qua Anh làm bồi để mong học được thêm chút tiếng Anh, rồi chờ mãi chẳng thấy các đồng chí trong đảng CS Pháp giúp gì cho mưu đồ chống Pháp ở VN, Thành mò mẫm theo một phái đoàn CS Pháp đi Liên xô(LX), tức quê hương Lênin mà Thành sùng bái.Tại đây Thành mon men và thành công trong việc tới được con đường mà cụ Phan chu Trinh gọi là nương náu ngoại bang tức con đường bán nước. Lúc này mà tới Nga thì thật đúng lúc cho Thành, vì sau khi lập ra Quốc tế Cộng sản thứ ba, Lênin mong mỏi phát triển thêm ảnh hưởng của LX để tăng thêm phên dậu cho nước Nga mới thành nước CS, đang bị các nước Tây phương tẩy chay, không cho giao thương để được học hỏi và trao đổi hang hóa.
Con Ðường Nội Xâm Mở Rộng
Lúc này thì Lênin đã chết rồi, Staline lên ngôi Tổng bí thư đảng CS LX, đồng thời điều hành Quốc tế thứ ba, và Thành được sử dụng trong viêc tìm phương bành trướng chủ nghĩa CS qua Ðông nam Á, như một đòn chặn CS Tàu phát triển về phía Nam sau này. Với ý đồ đó Staline cho phép Thành liên lạc về VN, thuyết phục mấy nhóm người Việt muốn theo CS hợp nhất lại để thành một đảng CS duy nhất mà thôi. Thế là một đảng CS ở VN được thành lập. Nhưng lập xong thì LX bắt đổi thành đảng CS Ðông dương, tức gồm cả Miên Lào, cho có tính chất quốc tế, và đảng này được coi là một chi bộ trực thuộc đảng CS Pháp, và điều kiện thành lập là phải trước hết chống chủ nghĩa quốc gia (lúc này Việt nam quốc dân đảng vừa thực hiện một cuộc khởi nghĩa, khiến quân Pháp phải dùng đến không lực để trấn áp, gây nên tiếng vang lan khắp hoàn cầu .( Văn kiện đảng tập 1930-1945 trang 57)
Ðảng CS của nhóm người Việt theo CS này bầu ra một ban chấp hành gồm 9 người, nhưng chỉ có 7 người là Việt còn 2 người là Trung hoa, chắc là đảng viên đảng CS Trung hoa.(Hồ tt tập2,tr 294) Chưa có người Miên dính vào vì những người Miên du học Pháp cũng theo CS nhưng kỳ thị người Việt; còn người Lào thì sau đó Việt cộng mới kiếm được con một người gốcViệt sinh sống tại Lào, nói thạo tiếng Lào, tên là Kaysone Phomvihane, con ô. Nguyễn tri Loan , làm Tổng bí thư đảng CS Lào, làm việc dưới sự giám sát của hoàng thân Soupha-nouvong, học tại Hà nội, lấy vợ VN, và theo CS.( Hoàng Dung “Sau bức màn đỏ”trang 225 )
Như vậy đảng CS ở VN gồm những người VN theo CS tức là dân Quốc tế CS, chống lại Dân tộc và Quốc gia VN( xóa biên giới quốc gia) vậy phải gọi họ là đảng Việt cộng (VC) tức đảng của những người Việt theo CS, không phải đảng CS VN, vì đâu có phải toàn thể người VN đều theo CS. Mà cái tổ chức để họ cai trị VN cũng phải gọi là bọn cầm quyền VC, không phải chính quyền VN. Về vấn đề này, chính bà Dương thu Hương, lúc còng là thiếu nữ - vì lầm lẫn từng tham dự chiến dịch “ sinh Bắc tử Nam “ của CS để nhuộm đỏ nốt niền Nam, sau đó từ kinh nghiệm đắt giá với loài CS gian manh, đã tỉnh ngộ, và cũng nhờ cuộc sống thực tế đắng cay này mà trở thành một nhà văn nổi tiếng cả trong lẫn ngoài nước - đã đặt choVC một cái tên hay lắm: bọn NỘI XÂM, tức là một tổ chức của người Việt làm tay sai cho người ngoại quốc để thực hiện công việc xâm lăng VN.
Thế rồi gặp lúc vận nước suy vong, thế giới chiến tranh thứ hai chấm dứt, Pháp Nhật đều bại trận, cơ hội ngàn năm chưa có một mở ra, để VN thu hồi độc lập thì Vua quan non gan, đảng phái rỗng tuếch, sỹ phu trùm chăn, dân chúng ngơ ngác, đất nước trở thành vô chủ, rồi một đám VC gan dạ xông ra phất cờ đỏ máu, hô khẩu hiệu giải phóng, giả dạng là tổ chức đấu tranh giải phóng dân tộc, tự lập thành quyền hành, lan ra nơi nơi, không ai ngăn cản, trừ một đám binh sĩ Khố Xanh ở Hà đông đứng ra bảo vệ đất nước, cuối cùng đứng trước dân chúng bu xem, “bắn ai bây giờ?” thế đành buông súng ! Cái họa một cổ hai tròng Pháp Nhật đô hộ tàn bạo, cái họa Pháp Nhật cướp sạch lúa gạo gây cảnh chết đói mấy triệu con người vừa đó, thì nghe hô giải phóng khỏi tay Pháp Nhật dân nào chả theo! Thế là từ đó nói theo lời cụ Phan chuTrinh thì dân tộcVN lại trở thành con ngựa mà trên lưng chỉ thay người cỡi mà thôi, trước là Pháp Nhật nay là Quốc tế CS tức LX.
Nhà Nước Xã Hội Chủ Nghĩa
Tên nước VN sau đó bị đổi Cộng hòa xã hội chủ nghĩa VN, còn hiến pháp thì ghi đảng VC theo chủ nghĩa Mác-Lê, lãnh đạo đất nước cả trên hai mặt chính trị và xã hội. Như vậy đảng VC theo chủ nghĩa Mác-Lê thì chế độ VC phải là chế độ“vô sản chuyên chính. Theo Lênin tập 30, trang 158 thì ” chuyên chính là sự thống trị của một bộ phận xã hộ (ở đây là đảng VC) đối với toàn xã hội, và sự thống trị đó trực tiếp dựa vào bạo lực, và bạo lực ở thế kỷ 20 không phải là quả đấm , không phải cây dùi cui, mà là quân đội, và chính quyền đó không bị cái gì hạn chế cả, không bị bất cứ luật pháp nào hạn chế, không bị bất cứ quy tắc nào hạn chế, và trực tiếp dựa vào bạo lực”.Vài dòng trên đây tạm vẽ ra tính chất cốt lõi của chế độ mà VC đang dùng để cai trị ở VN ghi rõ trong điều số 4 của hiến pháp. Ðiều này khi có người hỏi chủ tịch VC Nguyễn minh Triết : “ có thể bỏ điều 4 hiến pháp được không” thì Triết trả lời “ Bỏ điều 4 hiến pháp là tự sát !”.Ai tự sát thì ngài không nói. Vì quyền hành VC tự phong cho mình như vậy cho nên phải coi VC như chế độ quân chủ chuyên chế cổ xưa là chế độ nhà Tần bên Tàu mà người đời thường kể để nguyền rủa. Sự thật vua Tần chỉ chôn 500 nho gia , còn VC thì đã thí bỏ một triệu mạng dân, theo tập sách “ Le livre noir du communism” của một nhóm sử gia Âu châu (trang 8). Sự thật đây là một sự ước lượng quá non cho một chế độ “phong kiến đỏ “tàn bạo chưa từng thấy trên hoàn cầu. Và những biện pháp mà VC dùng để lấy lại ruộng đất của gia đình ông Vươn đúng là hành vi của lũ côn đồ hoàn toàn không bị một cái gì hay luật pháp nào hạn chế cả. Rất đúng như Thánh tổ Lênin đã dạy.
Nhưng VC lấy đâu ra bạo lực ? Ðã có kinh sách Mác-Lê. Kinh Mác( Mác tt, tr 554) dạy rằng chỉ giai cấp vô sản mới là giai cấp cách mạng, còn những giai cấp khác như tiểu chủ hay nông dân chẳng những không cách mạng mà còn phản động, nhưng “còn tầng lớp vô sản lưu manh, cái sản phẩm tiêu cực ấy của sự thối nát của những tầng lớp thấp nhất trong xã hội cũ , thì đây đó, có thể được cách mạng vô sản lôi cuốn vào phong trào”. Ðó thấy chưa, Mác thật là nhà tiên tri đã thấy trước nhu cầu cho những tổ chức mà chủ nghĩa của Mác sẽ đẻ ra. Vậy thì theo lời dạy của Mác, vô sản lưu manh (lumpung proletaria, tạm dich là lũ, tuồng hay phường vô sản lưu manh) sẽ được cách mạng vô sản kéo vào phong trào, kéo vào để dùng, vậy là vô sản lưu manh không thể nào dùng vào chỗ nào tốt nhất cho bằng làm nòng cốt cho lực lượng bạo lực. Dỉ nhiên bạo lực của CS phải cần tới con số vài ba triệu mới đủ bao trùm cả nước, vậy chúng sẽ tuyển thêm trong dân chúng rồi huấn luyện để kẻ được huấn luyện kỳ đạt được tiêu chuẩn “ hoàn toàn gột sạch được nhân tính, tức tính người” để làm những công việc gian ác, bất nhân, nhúng tay vào máu đồng bào là việc mà người thường, còn biết phân biệt phải trái hay dở, còn biết thương yêu đồng loại, không thể nào làm được. Vì thế trong “sự nghiệp xây dựng bạo lực đặng tiêu diệt mọi ý đồ, chưa nói tới hành vi, hành động không thích hợp với khung an ninh, an toàn của Ðảng. Cho nên chính Lênin đã phải răn đe ( Lênin tt, tp35, tr 241” Phải thẳng tay nghiêm trị nếu hơi phạm đến quy tắc và luật pháp của xã hội chủ nghĩa. Bất cứ một sự mềm yếu nào, bất cứ một sự do dự nào, bất cứ một sự thương hại nào, đều là tội ác tầy trời đối với xã hội chủ nghĩa”. Nhưng đâu là luật pháp xhcn ? Theo Lênin(tập 38, trang 140) “Trên con đường đi tới chủ nghĩa CS, đảng vứt bỏ những khẩu hiệu dân chủ, các thẩm phán được những người lao động bầu ra, xét xử theo khẩu hiệu thực hiện ý chí của giai cấp vô sản, áp dụng các sắc lệnh của giai cấp đó. Nếu chưa có sắc lệnh hoặc sắc lệnh chưa hoàn bị thì phải lấy ý kiến pháp luật xã hội chủ nghĩa làm kim chỉ nam mà xử.”
Về chuyện này theo tác giả Hoàng Dung, trong tác phẩm “ Sau bức màn đỏ”viết “ Chánh án tòa án nhân dân tối cao VC, Nguyễn văn Hiện mô tả về tình trạng tư pháp ở VN: ngành ta đã phải vơ vét , đôn cả lái xe,đánh máy lên bổ nhiệm thẩm phán”.
Trước vụ cưỡng chế, lấy cho bằng được đất ruộng gia đình ông Vươn đươc làm rẽ dù chưa hết hạn, cộng thêm phần đất ngoài phần giao, rồi cả phần đất tự gia đình ông lấn biển mà có, sở dĩ hoàn thành chớp nhoáng là vì chỉ mới cách đấy vài tuần Thủ tướng VC Nguyễn tấn Dũng vừa ban hành mệnh lệnh cho lực lượng bạo lực của đảng phải quyết liệt tiêu diệt mọi ý đồ chống phá nhà nước xã hội chủ nghĩa. Cho nên để thi hành tốt nhiệm vụ, đại tá chỉ huy phân khu Hải phòng cũng góp 100 quân nhân. Quân đâu thì súng đó, đạn đó và ngón tay sẵng sàng bóp cò. Rõ ràng là một cuộc hành quân, vậy cấp trên phải được báp cáo. Chỉ có điều chưa rõ súng đạn đem theo là súng đạn cỡ nào. nếu nhằm giải quyết kẻ thù vắng mặt ẩn núp đâu đó trên không, hay trong lòng dân chúng thế tất phải có đại liên, xe tăng và quân dự bị hờm sẵn. Còn vị đại tá phân khu, đã được hứa sẽ được phần chia nếu mọi sự diễn tiến tốt đẹp hay không, chưa biết, chỉ biết ông rất thuộc kinh sách Lênin (Lênin tập 35,trang 112) : “cứ tin vào tâm trạng của dân nhưng chớ quên cây súng của mình.”
Ðó được cấp lãnh đạo trực tiếp chỉ huy, luôn khích lệ. Sáu (6) ngày sau khi lực lượng côn đồ gồm “quân đội nhân dân và công an nhân dân” đánh cướp nhà dân, thủ tướng VC còn cấp tốc gửi công điện ra lệnh tăng cường bảo vệ lực lượng bạo lực của Ðảng”. Ðó chỉ là bề mặt, điều trọng yếu cho lực lượng bạo lực, công an cũng như quân đội, chính họ là Ðảng. Ðiều lệ Ðảng chương VI ghi rõ “Ðiều 25: Ðảng lãnh đạo quân đội nhân dân và công an nhân dân tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt; xây dựng quân đội và công an trong sạch; tổ chức đảng trong quân đội và công an theo cương lĩnh chính trị và điều lệ đảng; đảng ủy quân sự trung ương gọi là quân ủy trung ương, đảng ủy tổ chức đến cấp tỉnh, thành, huyện, quận,v v…Ðảng ủy công an trung ương do bộ chính trị chỉ định. Tổ chức đảng công an địa phương cấp nào đặt dưới sự lãnh đạo trực tiếp về mọi mặt của cấp ủy cấp đó, v.v.
Việc tổ chức đảng trong quân đội và công an được tổ chức theo đúng nguyên tắc dân chủ tập trung, nghĩa là độc tài tuyệt đối, chẳng những vậy còn theo chế độ thủ trưởng, tức quyền của người chỉ huy là quyền tuyệt đối, gọi là thủ trưởng tức một chức vị với quyền lực tuyệt đối cực kỳ mà ngoài đời thường không biết đến ý nghĩa và tầm mức quan trọng. Riêng về cấp bực thì công an giống hệt quân đội, cũng tiểu đội trưởng, trung đội trưởng, thiếu tá, đại tá, thiếu tướng đại tướng, chỉ chưa thấy thống soái công an. Còn việc thăng cấp thì tùy thuộc vào “tuổi đảng”,
tức thời gian và công sức bạo lực đã góp cho Ðảng, như bí thư đại đoàn ít nhất 6 tuổi đảng, ủy viên trong ban chấp hành đại đoàn ít nhất 4 tuổi đảng, bí thư trung đoàn ít nhất 4 tuổi đảng, ủy viên ít nhất 3 tuổi đảng, bí thư tiểu đoàn ít nhất 3 tuổi đảng. Còn nhiều thắt buộc khác không thể kể hết được, vì lượng bạo lực phải trung thành tuyệt đối với Ðảng.
Tổ chức công an của VC hoàn toàn khác tổ chức thường thấy. Tại các nước phần vụ chỉ huy công an chỉ do một cấp đến tổng giám đốc là cao nhất. VC đời Hồ nâng công an lên hàng bộ trưởng, như Trần quốc Hoàn, một tên lưu manh cùng tù với Phan đình Phương tức Lê đức Thọ, vị bộ trưởng chăm gái cho Bác Hồ, bác Hồ chán thì thanh toán để bịt miệng gái bằng “ tai nạn ô tô. Nhưng nay, một đại tướng công an, vừa nhường chức bộ trưởng cho một đại tướng khác, để lên thường vụ bộ chính trị, tức thay mặt bộ chính trị điều hành toàn bộ công việc cả nước, nghĩa là trên thực tế quyền hành còn lớn hơn ngôi vị Tổng bí thư, chức danh như hoàng đế chế độ Phong kiến đỏ, nhưng thực tế chỉ ngồi làm vì như thời Nông đức Mạnh, dù, theo tin đồn, y là con Bác. Nói tóm lại VC là công an trị.
Nhưng việc quan trọng nhất của VC trong thời Hồ là nhờ Trung cộng (TC) giúp đỡ mọi thứ từ viên đạn, hột gạo, áo lính cho đến quân đội Tàu mặc đồ như lính VC( theo Bs Li Zhisui. “The private life of Chairman Mao” trang 223)… mà đuổi được Pháp thì VC phải trả cái giá : cướp sạch ruộng đất, nghề nghiệp của dân, dân bị lột để trở thành vô sản, vì quyền tư hữu trong dân bị tiêu diệt, còn VC trở thành địa chủ, với quyền tư hữu khổng lồ, tức làm chủ từ mạng dân đến đất đai, sông ngòi, núi rừng , biển cả, …. đúng theo kiểu TC đang làm ở Tàu. Chế độ này VC đặt tên là chế độ “dân làm chủ tập thể”. Làm chủ như thế nào ? Ví dụ tài sản cả nước được coi như túi bạc, dân được coi như ông chủ, nhưng do nhà nước, tức người của đảng quản trị, mà đảng thì lãnh đạo, Như vậy ông chủ chỉ là bù nhìn, đứng xa mà nhìn đảng đem túi bạc đó ra tiêu xài thế nào dân không có quyền biết. Thế rồi đảng thiết lập chế độ tập thể sản xuất, gọi nôm na là chế độ “ cha chung không ai khóc, lắm sãi không ai quét cửa chùa” khiến sản xuất đình đốn, cả nước đói khổ, trừ đảng. Ðể cứu nguy, đảng phải giẹp “ tập thể sản xuất” và chia đất ruộng ra cho dân làm rẽ, gọi là tá điền như xưa để thu “sản” tức những gì dân sản xuất được và nhiều thứ thuế. Phần đất gia đình ông Vươn được giao (rồi ngay cả phần đất gia đình ông đã vay vốn và đem công sức ra mà lấn biển, rồi còn bị phạt vì lấn biển mà không xin phép đảng) nay đảng cướp lại để, theo lời cựu chủ tịch nước, Lê đức Anh, để giao cho người khác mà lấy của “ đút”, chắc là quá lớn , khiến việc cướp đoạt được bố trí bằng bạo lực khổng lồ “ chống lại gia đình ông Vươn chỉ có 3 anh em, 2 bà vợ, và mấy trẻ con. Bà Hiền gọi đây là “ cướp không phải côn vụ “, nhưng thực sự “ vừa là cướp mà cũng là công vụ”. Vì trước đây, năm 1953, VC đã cướp của toàn dân đến cái khố không còn, rồi thực hiện “ tập thể sản xuất” theo gương Nga mà theo lời Hồ là “ LX Liên xô kiểu mẫu trước, Việt nam bắt chước sau” ( Hồ ttp, ta65p6 trang 200) nhưng rồi thảm hại , cả nước đói meo. Thế là cướp được nhưng nuốt không trôi, phải nhả ra để chia cho dân làm rẽ, mà lấy tô lấy thuế, nay thấy trường hợp đất ông Vươn có thể phát tài to, bèn cướp, tức cướp lại cái đã cướp nhưng nuốt không trôi phải nhả, nay lại cướp lại bằng cộng vụ - tức việc Ðảng tự mình làm kẻ cướp. Gọi lũ đi cướp là đảng bởi dù việc VC chia tổ chức cai trị thành bộ, thành tỉnh, thành ban này ủy nọ, nhưng những kẻ làm việc trong đó ít nhất phải là đảng viên đảng VC, vậy gọi chung chúng nó là VC cho hợp lý. Trong chế độ Phong kiến đó, đảng làm ăn như thế, tư bản đỏ, tư bản hồng, và bè lũ ăn theo, tha hồ gian lận, làm giàu vô tội vạ như thế cho nên, vợ một chủ nhà băng nhỏ, thừa mứa tiền bạc, đem hơn triệu đô la mua một chiếc xe thật sang, rồi sợ xe về không đúng Tết, bỏ thêm mấy trăm ngàn , mướn một máy bay tư, chở xe về kịp cho khỏi thua kém bạn bè tư bản đỏ. Trong khi đó báo Tiền phong của đảng , ngày 28-1-2012, đăng tấm hình nông dân Hưng yên ,vừa nuốt xong miếng bánh chưng Tết, vội vã ra đồng, trên một mảnh ruộng này anh cầm tay bừa, em trai làm trâu để kéo, còn trên một mảnh ruộng kế bên, mẹ nắm tay cày, 3 con gái nhỏ còng lưng thay bò mà kéo.
Tiếng Thét, Tiếng Khóc Có Ðến Lăng Bác?!
Vậy thì trong lời tuyên bố của bà Hiền, ngoài vế tố cáo vụ cướp đất, phá nhà của gia đình ông Vươn, còn vế thứ hai” gia đình chúng tôi chịu mất đề xã hội được”, lời nói thống thiết làm sao, vậy có thể nào chỉ hiểu một cách nông cạn, thô thiển, thấp hèn là, vì vụ cướp bóc dân lành sẽ làm chấn động dư luận trong nước cũng như ngòai nước, do đó vì lẽ sống còn của chế độ, VC sẽ phải nương tay trong những vụ đòi lại ruộng đất đang là nguồn sống tuy nhỏ mọn nhưng không có nó thì chỉ còn đường chết. Hiểu như thế là đã hạ thấp lời nói tâm huyết của một người phụ nữ yêu đất nước, yêu đồng bào, yêu sự sống còn của Tổ quốc ( không bị giam hãm trong lò sát sinh của “ Liên bang các cộng hòa sắt máu Lêninít). Hiểu như thế là mờ mịt về sự sống đáng sống của nhân loại đang vươn lên ở Trung đông dù sự vươn lên đó là vươn lên trong biển máu đó , cũng như sự vươn có chữ vươn cũng là tên anh chồng bà Hiền, người đang nằm mơ màng trong ngục đỏ của VC, sau
Nạn cướp bóc, bóc lột, giày xéo lên dân chúng, lan tràn khắp nước ,khác nào dịch tả, thế mà sau cả tháng im hơi, thủ tướng VC cư xử như kẻ cầm mảnh quạt mo mà xua ruồi !
Vậy thì đến đây, tiếp lời bà Hiền, là tiếng khóc, tiếng gào, tiếng thét của dân La dương :“ Hỡi đồng bào! phát súng lệnh đã nổ ở Cống Rộc, cờ giải phóng đã phất ở La dương! Tiến lên quét sạch giặc đỏ Mác-Lê-Hồ.!!! Ðó là điều xã hội được hưởng: Mình không tự giải phóng cho mình thì đợi ai giải phóng cho mình bây giờ ! Tiến lên ! Tiến lên !Tiến lên !!!”.
Chú thích
- Lênin toàn tập, NXB Tiến bộ, Mát-cơ-va 1976
- Hồ chí Minh tuyển tập, tên dài là “Vì độc lập vì tự fdo vì chủ nghĩa xã hội” NXB Sự thật,
Hà nội 1970
- Hồ chí Minh toàn tập NXB Sự thật Hà nội 1989
- Stephane Courtois,Nicolas W erth, Jean Louis Panne,Andrzej, Karel Bartosek, Jean Louis Margolin” Le livre noir du communism” NXB Robert Laffont,
- Hoàng Dung “Sau bức màn đỏ” NXB Tiếng quê hương,
- Bs Lý phục Huy - Li Zhisui “ The private life of Chairman Mao” NXB Random house.New
10 nhà băng có nguy cơ sụp đổ
Năm 2012 đầy thách thức
rơi vào rủi ro bất cứ lúc nào
Hậu quả suy sụp trong nền kinh tế Việt Nam năm 2011 đương nhiên mang lại cho năm 2012 đầy thách thức. Các khó khăn và yếu kém căn bản tích tụ từ nhiều năm qua đã bộc lộ ra hết. Hệ thống ngân hàng đang mục rữa. Nền kinh tế rơi vào rủi ro bất cứ lúc nào. Hà Nội vẫn muốn độc quyền kinh tế; đang manh nha chơi trò “ngụy sách tái cấu trúc gian” từng bị Martin Gainsborough, khoa học gia chính trị từ trường Ðại học Bristol ở Anh phanh phui chỉ mặt ngay từ đầu tháng 12 năm 2011, được BBC dẫn lời “các doanh nghiệp tư nhân được Hannoi bầy ra tại Việt Nam bây giờ, đều có liên kết với nhà nước theo một kiểu nào đó, ví dụ như thông qua việc kết nối với các công ty nhà nước, ngân hàng thương mại nhà nước, các hợp đồng nhà nước hoặc các giao dịch đất đai từng được "cổ phần hóa.” Mục đích của
Các cảnh báo
Về chương trình tái cơ cấu đầu tư công, doanh nghiệp nhà nước và lĩnh vực tài chính cho 5 năm tới của Cộng Ðảng, không phải chỉ có tiếng nói phanh phui sự thật của Martin Gainsborough như phần dẫn nhập, Giám đốc Ngân hàng Thế giới tại Việt Nam, bà Victoria Kwakwa, cũng nói phải có:“ý chí chính trị mạnh mẽ. Thiếu hành động hoặc hành động chậm chạp sẽ dẫn đến khủng hoảng rất tốn kém. Sẽ dễ dàng hơn nhiều cho Việt
Các chuyên gia kinh tế hàng đầu tại Việt Nam đồng loạt đòi Hanoi phải chặt đứt ngay cái đuôi “xã hội chủ nghĩa” đang làm tiêu hao nguồn năng lực và tiềm năng kinh tế Việt Nam. Tiến sĩ Nguyễn quang A, tiếng nói mạnh mẽ trong nhóm này nhận đinh:“ nếu Nhà nước vẫn muốn giữ vai trò chủ đạo kinh tế, kiểm soát hết tất cả, thì đấy là tư duy hoàn toàn là của một thời xa xưa và thật sự nó đã mất hết tác dụng. Cái không ổn nhất là ở chổ người ta chưa hiểu được thấu đáo về chuyện phân công xã hội và về vai trò của các lực lượng chính trị. Nhà nước không thể làm thay doanh nghiệp và lại càng không thể làm thay cho người dân. Những vấn đề cơ bản như thế trong đầu con người mới là cái cần phải thay đổi và quan trọng.”
TS Nguyễn quang A còn nói ra một thực trạng: “hiện nay, sự gắn kết giữa các nhóm lợi ích kinh tế và quyền lực chính trị đan xen vào nhau hết sức chặt chẽ. Tôi hơi e ngại là nếu Việt Nam không khéo thì có thể thành một nước giống như Nga hay Philippines, khi mà các nhóm tài phiệt có thể lũng đoạn mọi thứ. Lúc đó, con đường phát triển của Việt
Ông Nguyễn Thiện Nhân, Phó Thủ tướng VC vào tháng Giêng năm nay cũng công khai nhìn nhận: “Trong năm 2011, trung bình mỗi tuần có 16 cuộc đình công. Ðây là con số đáng lo, nếu còn tăng nữa như đà các năm qua thì rất đáng ngại.”
Tổng cộng trên cả nước xảy ra 857 cuộc đình công trong 11 tháng đầu năm 2011, tăng gấp đôi so với năm 2010. Cũng năm ngoái, gần 50 ngàn doanh nghiệp bị đóng cửa, đưa đến nạn thất nghiệp cao, xã hội rơi vào bất ổn. Giữa tháng Hai, báo Saigon Tiếp Thị lược thuật ý kiến của 11 chủ doanh nghiệp tư theo đó, năm 2012 doanh nghiệp tư còn tiếp tục chịu nhiều khó khăn, sức ép.
Báo Dân Trí hôm 15 tháng 2 thuật lời ông Nguyễn cao Thăng, một nhân viên thuộc sở thất nghiệp tại Saigon cho biết, riêng tháng Giêng năm nay cũng có đến 10 ngàn viên chức cao cấp thuộc các công ty, từ Giám Ðốc đến cấp Trưởng Phòng mọi ngành, nộp đơn xin tiền thất nghiệp, tỷ lệ này chiếm 7% tổng số công nhân thất nghiệp trong tháng.
Việc người đứng thứ nhì của chính phủ Hanoi công khai thừa nhận tình trạng “rất đáng ngại” như trên, phù hợp với kết qủa khảo sát của bà Alyson Warhurst, người sáng lập công ty tư vấn Maplecroft, tung ra bản lượng giá ngay trong Hội Nghi Kinh Tế Dubai đầu tháng Hai. Theo đó, Thổ Nhĩ Kỳ và Việt Nam có thể rơi vào rủi ro bất cứ lúc nào, trong khi Ả-rập Saudi bị nêu tên là nước duy nhất có rủi ro chính trị dài hạn đáng kể. Bản lượng giá này nêu tên 15 nền kinh tế được Maplecroft khảo sát gồm
5% tin lời thủ tướng Dũng!
Báo Dân Trí, đang theo dõi cuộc thăm dò, cho đến Feb 20, trên 17 ngàn độc giả tham dự. Kết quả cho thấy có tới 63% tin rằng lạm phát tại VN năm 2012 vẫn ở mức trên 15%, như biểu đồ dưới đây. Chỉ có 5% “tin” Ông Thủ Tướng Dũng!
|
Dưới 9% |
853 (5%) |
|
|
9 - 12% |
2175 (12%) |
|
|
12 - 15% |
3474 (20%) |
|
|
Trên 15% |
11052 (63%) |
|
Chỉ số khả quan duy nhất Hanoi đạt được, là thâm thủng mậu dịch của Việt Nam năm 2011 đã giảm xuống còn 9,5 tỷ đôla, mức thấp nhất từ một thập niên qua, [năm 2010 (12.4 tỷ), 2009 (12.8 tỷ) và 2008 ở mức kỷ lục (17 tỷ)]. Sự kiện này cũng không lạ, vì lâu nay phần lớn thâm thủng mậu dịch VN là do mua hàng hóa tạp nham quá nhiều từ Bắc Kinh. Hai năm gần đây tăng trưởng kinh tế của Trung Cộng khựng hẳn lại. Tình hình xuất, nhập cảng, được Bắc Kinh công bố mới đây, cũng giảm đến 15.3%, do vậy mới có chuyện
Ngân hàng thiếu tiền !
Tiến sỹ Lê Xuân Nghĩa, Phó Chủ tịch Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia, nói tại buổi tọa đàm đầu năm về “Triển vọng kinh tế Việt Nam 2012-2013 tại Hà Nội: “Tình hình thanh khoản trong hệ thống ngân hàng tại Việt Nam đang trong tình trạng “vô cùng căng thẳng”.
Ngoài các tài khoản cho vay, để tạo thanh khoản (tức là huy động thêm tiền mặt), các ngân hàng còn làm điều được gọi là “thể lách luật tạo nguồn tiền gửi”. Hai số tiền này theo Ông Nghĩa, “cũng lên đến 500 ngàn tỷ đồng (24 tỷ Mỹ kim). Phân lời cho vay “nóng” giữa các ngân hàng với nhau, có lúc cao đến 21%”. Nhà nước ấn định là 14%.
Việt
Qua tường thuật của báo Saigon Tiếp Thị, hôm 14 tháng 2, Ngân Hàng Nhà Nước (NHNN) sẽ xếp các ngân hàng vào 4 nhóm Tổ Chức Tín Dụng. Mỗi nhóm sẽ được cấp tín dụng ít hay nhiều tùy theo mức độ an toàn do NHNN lượng giá. Tín dụng năm 2012 dành ưu tiên cho sản xuất. Các ngành chứng khoán và bất động sản không có ưu tiên cao. Nhưng bản danh sách xếp hạng các nhóm chưa được NHNN công bố. Lấy tiền ở đâu ra hay in thêm tiền và bao giờ tiền có thể đến tay doanh nghiệp thì chưa thấy nói đến.
Giữa tháng 2, Phó Thống đốc NHNN Nguyễn Ðồng Tiến, được BBC trích lời nói rằng, “có 10 ngân hàng đang rơi vào nhóm yếu kém, có nguy cơ đổ vỡ. Các ngân hàng này sẽ được xếp vào nhóm 4, thuộc diện đang phải cơ cấu lại, có nguy cơ lớn và biểu hiện mất an toàn.” Cuối năm ngoái, ngân hàng Việt Nam Tín Nghĩa (VNTN Bank), ngân hàng Ðệ Nhất (Ficom Bank) và ngân hàng Thương mại cổ phần Sài Gòn (SCB) đã phải hợp nhất. Cả ba ngân hàng thương mại này đã gặp khó khăn về thanh khoản”.
Ngân hàng Nhà nước dự tính, đến năm 2015 chỉ còn khoảng 15 ngân hàng lớn, chiếm 80% thị phần nội địa.
Hai bên cùng dàn trận
|
|
vẫn đang được Ngân Hàng Nhà Nước soạn thảo, giữ kín và cân nhắc từ gần một năm nay, chưa ban hành. Ðang có những gợi ý tung ra trên báo lề phải nói là, vàng sẽ tập trung vào những nơi chính phủ chỉ định, dân chúng sẽ được cấp chứng chỉ giá trị tương đương số vàng gởi. Nhận định về việc này, Tiến sỹ Ðinh xuân Quân, Cố Vấn Kinh Tế cho nhiều quốc gia của LHQ nói thẳng ra rằng “không ai chịu đưa vàng thật để đổi lấy một miếng giấy lộn. Nếu Hanoi cứ làm việc này thì đúng là trò cười cho thiên hạ.” Trong quá khứ Cộng đảng đã làm nhiều chuyến tước đoạt tập thể tài sản của dân qua các chiến dịch đánh tư sản mại bản, đổi tiền, khám xét nhà cửa, tịch thu vàng, ngoại tệ . . .Tổng số vàng đang lưu hành trong dân chúng ước lượng gần 1000 tấn.
Gần đây, các báo mạng, được nhiều độc gia trong nước hâm mộ, đã cổ võ dân chúng chống lại bạo quyền
Năm 1996, tôi đuợc mời nói chuyện với tư cách diễn giả cho một phiên họp đặc biệt của Hội Ðồng Các Giáo Hội tại Victoria (Council of Churches) bao gồm các vị lãnh đạo tinh thần các Giáo Hội Kitô giáo tại Melbourne. Cử toạ gồm có các vị Tổng Giám mục, Giám mục, Thượng phụ, Linh mục, Mục sư v.v... Ðề tài được trao cho tôi là: “Should the Church butt-out of politics?”
Nhớ lại chuyện xưa (1975)
Những bản hùng ca đã theo chân chúng tôi suốt một đời quân ngũ. Từ Mậu Thân 68 đến mùa Hè 72. Nhưng vào tuần lễ cuối tháng 4-75 không còn nghe thấy nhịp quân hành trên đài Sài Gòn nữa. Giữa mùa hè vùng nhiệt đới, đài Mỹ chợt chơi bài Tuyết trắng.
Cả thế giới thở phào nhẹ nhõm vì Gaddafi đã bị tiêu diệt. Người dân Lybia thì vui sướng, họ tràn ra đường phố với cờ, hoa và các loạt đạn chỉ thiên. Các nhà lãnh đạo trên thế giới từ tổng thống Hoa Kỳ, thủ tướng Anh, tổng thống Pháp, thủ tướng Ðức, tổng thư ký Liên Hiệp quốc đều hân hoan đón chào sự kiện lịch sử này. Còn tổng thống Nga Medvedev cũng có những lời lẽ dù chỉ là ngoại giao nhưng tích cực. Công lý cuối cùng cũng đã được thực hiện. Nhưng sự thực thi công lý không phải lúc nào cũng được đón nhận một cách khách quan và thiện chí, vẫn có những tiếng nói lạc lõng ở đâu đó như Hugo Chavez của Venezuela và sự im lặng bẽ bàng của cộng sản Việt Nam.